CÓ NÊN BẮT ĐẦU TỪ ĐẦU?

Oct 31, 2018
176
19
18
#1
(Bài viết chỉ mang tính chất tham khảo dành cho các anh chị tìm hiểu con đường du học để định cư)
Hàng ngày mình nhận được vô số câu hỏi của các bạn/ anh chị về việc du học, việc làm hay xa hơn là cơ hội định cư. Trong phạm vi bài viết hôm nay mình xin viết dành riêng cho các anh chị ở độ tuổi 40 – 50 hoặc trẻ hơn và có con cái dưới 18 tuổi.

Chắc hẳn có nhiều bạn cũng thấy lạ: 40 50 tuổi thì còn đi học gì? Và tất nhiên INZ cũng hiểu đây không phải là độ tuổi lí tưởng để đi học, sẽ có sự nghi ngờ về mục đích thật sự của nhưng người xin visa. Vì thế trở ngại đầu tiên đó là tuổi cao mà vẫn xin du học. Ở 1 số nước theo mình biết thì ngoài 30 cũng đã rất khó hoặc không xin visa đi học được nữa. Nhưng ở NZ, nếu bạn (xin phép cho em được gọi là bạn) có kế hoạch học tập và giải trình phù hợp thì vẫn có thể xin visa du học. Thực tế thì mình cũng thấy rất nhiều các anh chị lớn tuổi sang đây du học, ngoài 40 có, ngoài 50 cũng vẫn thấy lác đác…

Có thật sự những anh chị đó sang để du học? Có bao nhiêu anh chị ở độ tuổi 40 50 sang du học chỉ để cho con cái có cơ hội được sống, học tập ở môi trường mới và tìm kiếm cho gia đình cơ hội để định cư?

Trước khi luật thay đổi vào tháng 10/2016 thì chỉ cần bạn có trên 100 điểm là có cơ hội để định cư, có nghĩa là chỉ cần dưới 55 tuổi (tuổi tối đa để apply Resident visa) thì bạn vẫn có thể có đủ điểm để apply, miễn là có việc làm đúng ngành mình học. Như vậy cơ hội vẫn có, vẫn nằm trong phạm vi có thể “nắm lấy”.
Nhưng theo luật hiện nay, ngoài việc phải có đủ 160 điểm trở lên thì các anh chị phải có trình độ tiếng anh IELTS 6.5 hoặc các chứng chỉ tiếng anh tương đương được công nhận. Theo cách tính sơ bộ, chỉ có thể tìm việc ngoài Auckland để được cộng điểm hoặc tại Auckland nhưng có ít nhất 2 năm kinh nghiệm mới có thể có đủ điểm để apply hoặc phải có các điệm cộng khác. Nhưng như bài viết trước đây mình có đề cập, các công ty chủ yếu tập trung tại Auckland nên cơ hội tìm việc làm ngoài Auckland không đơn giản. Tìm được 1 việc làm đúng ngành đã khó, đủ điều kiện và chủ support lại càng khó hơn…

Vì thế trước khi các anh chị quyết định sang du học hay cân nhắc cho thật kỹ những điểm sau:
1. Công việc hiện tại của anh chị, nếu đã đi rồi, sau này nếu muốn thì còn có thể quay lại không? Công việc hiện tại của các anh chị làm “chơi chơi” cũng kiếm được 100 – 200 triệu/ tháng hoặc có thể còn nhiều hơn. Thời gian đầu sang đây làm vất vả ngày chỉ kiếm được 100 đô, anh chị có cam lòng?

2. Mức lương anh chị đang có, nếu đi rồi còn có thể tạo ra thu nhập không? (công ty riêng + quản lý từ xa/ công ty gia đình) để hỗ trợ tài chính trong lúc anh chị đi du học?

3. Nếu không thì gia đình 2 bên hoặc tiền tiết kiệm của anh chị có đủ để “gánh” trong thời gian đầu khi 2 vợ chồng chưa tìm được việc làm mà phải trả tiền nhà, tiền ăn học của con, tiền chi tiêu…của gia đình không? Em nói vậy vì thấy nhiều anh chị gửi inbox có nhắn nhủ là nếu đi thì bán căn nhà bây giờ để đi du học…Vậy bán rồi sang không định cư được thì về ở đâu? Vì không phải cứ đi là định cư được. Anh chị cần xác định đi chỉ là CƠ HỘI tìm kiếm, không ai chắc chắn và cũng đừng tin ai hứa hẹn sẽ cho anh cho 1 suất PR bên này. Luật thay đổi, công việc thay đổi, con người thay đổi (lí do khách quan hay chủ quan)…chẳng có gì là không thể đổi…

4. Anh chị hãy lên kế hoạch hoặc ban đầu xác định sang là chỉ là TÌM KIẾM và cho cả gia đình được sống ở 1 môi trường mới. Sẽ có những cái ĐƯỢC và có những cái MẤT.

5. ĐƯỢCMẤT ở đây là gì? MẤT: đầu tiên là mất tiền đi học, đương nhiên vì chẳng có gì là miễn phí cả, mọi thứ đều có điều kiện của nó. Mất việc làm/ thu nhập hiện tại. Phải xa gia đình, bạn bè, mối quan hệ và mọi thứ đang có để bắt đầu 1 cuộc sống mới…

6. ĐƯỢC: có tiền cũng không mua được thực phẩm sạch, không mua được không khí để thở, không mua được phong cảnh để nhìn, không mua được cách đối xử giữa người với người theo đúng nghĩa, không mua được sự an toàn, không có được tự do tự tại… Được hưởng chế độ y tế hoặc ít nhất là được yên tâm về khoản y tế. Không lo bác sỹ thiếu lương tâm, không lo bác sỹ kê thừa đơn thuốc (bên này có muốn xin nhiều, kê thừa cũng không có đâu, không cần thiết thì cũng không có đơn thuốc, đơn giản nhất là bạn cứ thử hỏi xem có ai bán cho bạn thuốc kháng sinh mà không có chỉ định của bác sỹ không nhé). Không lo quà biếu sếp, không lo phải có phong bì cho bác sỹ… Khoản vệ sinh an toàn thực phẩm thì tất cả nhà hàng, quán cafe đều có “rada” đi theo dõi đánh giá định kỳ hàng năm. Xem hàng nào điểm A thì nhảy vào, B thì vẫn ổn, C thì đề phòng, D thì thôi đừng vào nữa nhé :)) Tất cả rau củ quả ở siêu thị đều được kiểm định về vệ sinh an toàn thực phẩm, họ ăn mà không cần rửa, cứ bóc ra là dùng thôi. Nhiều nhà Kiwi bên này thậm trí còn không ăn hoa quả trong vườn họ trồng vì theo họ chưa được kiểm dịch hoặc không được trồng theo tiêu chuẩn…để ăn.

7. Về mặt chi phí du học theo mình biết là phù hợp nhất với các gia đình: mình đã từng viết bài về chi phí bỏ ra du học và nhận lại. Có thể tính toán đơn giản thế này: 1 năm bạn bỏ ra bao nhiêu tiền cho con bạn đi học trường quốc tế? Và môi trường ấy đã thực sự là hoàn toàn quốc tế chưa? Đổi lại theo 1 hướng khác: vợ hoặc chồng đi học PGD level 8 tại NZ với chi phí khoảng $15000/ năm. Đổi lại: vợ/ chồng sẽ có work visa để đi làm + 2 người con (hoặc nhiều hơn) của bạn có thể đi học miễn phí nếu trên 5 tuổi và dưới 18 tuổi. Học phí của 2 người con 1 năm cũng đã mất $20000 – $30000. Vậy là “lãi” quá rồi. Chưa kể học xong lại được 1 năm open work visa, “lãi” lại được nhân đôi.

8. Sau 1 năm học + 1 năm open work visa: may mắn thì bạn tìm được việc đúng ngành, và cũng có thể chưa tìm được. Trong hoàn cảnh này có 2 lựa chọn: bạn học tiếp 1 năm Level 9 và lại có tiếp 1 năm open work visa. Vợ/ chồng và con cái của bạn tiếp tục được hưởng chế độ như dân bản địa: sinh đẻ, khám bệnh miễn phí, con cái học miễn phí…Và nếu vẫn thấy “chật vật” không tìm được thì bạn học tiếp lên Level 10 (có hẳn 4 năm)…tha hồ cho con cái bạn đi học. Lựa chọn 2: hết vợ thì đến chồng đi học…cũng có thể đủ để cho 2 người con bạn đi học đến hết 18 tuổi.

Thực tế, mình không thấy ai học lâu và dài đến như vậy, nhưng bạn có thể xác định phương án an toàn cho cả gia đình khi chưa thể tìm được việc để định cư. Có thể xin work visa trước nếu tìm được việc đúng ngành nhưng chưa đủ điều kiện để apply Resident. Thông thường khi đã sang NZ, sẽ có nhiều mối quan hệ để bạn tìm hiểu, để gửi gắm, để thử sức…Cơ hội có thể đến với mỗi người.

TƯƠNG LAI CHO CON: Đừng đặt gánh nặng là sang cả nhà có thể định cư được mà hãy xác định đi là để cho con cái. Khi con cái bạn được học, được trưởng thành ở 1 môi trường tốt, bản thân các con cũng sẽ tốt, chỉ lo tiếng Việt không thạo chứ tiếng Anh thì có thừa. Khi các con học được cách sống, cách làm việc, học được kiến thức ở NZ thì chuyện sau này các con tìm được việc làm như dân bản địa là điều mình không thấy khó khăn. Và lúc đó định cư chắc chắn trong tầm tay. Vì vậy có thể bố mẹ sẽ MẤT nhưng con cái thì ĐƯỢC. Thôi thì hy sinh đời bố, củng cố đời con, nhìn các con được trưởng thành và thành công cũng là thành công lớn nhất của bố mẹ rồi.

Xin lưu ý: khi các con đã sống và quen với môi trường ở nước ngoài từ bé hoặc nhiều năm mà phải trở về VN làm việc có thể sẽ bị “sốc” vì văn hóa, vì môi trường làm việc và có thể không hòa nhập lại được. Chính vì thế cho con đi thì anh chị xác định nếu con cái học hành tốt thì cho ở bên đó, đừng nghĩ con đi là MẤT, vì gọi các con về có thể sẽ MẤT tương lai của các con. Hãy để các con tự quyết định ở hay về…

Mình viết bài này chỉ hy vọng các anh chị xác định tư tưởng ngay từ đầu. Xin đừng mong chờ đi là định cư được, nhưng đi cũng có ĐƯỢC và MẤT. Nếu anh chị chọn cái ĐƯỢC và bỏ lại cái MẤT thì cứ mạnh dạn tiến bước. Còn nếu tài chính chưa ổn thì hãy cân nhắc thật kỹ, việc chân tay ở NZ không thiếu, cũng không đến mức không có việc để làm, chỉ có điều các anh chị có chấp nhận để làm hay không mà thôi. Ai sang ban đầu cũng vất vả, chẳng ai ngồi ngay được chỗ mát để hưởng đâu. Thông thường mất khoảng 2 – 3 năm mới có thể ổn định. Nếu làm được thì hẵng đi, còn không thì ở VN các anh chị là ông nọ bà kia, cũng không gọi là khổ. Tuổi của các anh chị “lỡ cỡ” lắm, trẻ thì có gì để mất, xông pha có chán thì về hoặc sang nước khác. Tiền thì anh chị không đủ đề làm dạng đầu tư (10 triệu cho 3 năm hoặc tối thiểu 2.5 triệu cho 4 năm). Cũng xin nói luôn theo thống kê từ INZ tháng 1/2017, trong 10 năm qua VN chỉ có 6 bộ hồ sơ apply diện đầu tư và chỉ có 1 bộ được chấp thuận. Nên đừng nghe “ai đó” nói diện này dễ định cư lắm là không có cơ sở đâu.
Mình viết cũng dài, nghỉ chút đã…lúc nào có thời gian mình sẽ viết thêm sau nhé… Chúc các anh chị sớm tìm được hướng đi đúng đắn.
Lena Lan
 
Hội du lịch - Chia sẻ kinh nghiệm du lịch từ các Reviewer